Hạnh bỏ chạy khi đang mua gốm mỹ nghệ

– Nghĩa hét lên nhảy tâng tâng nhìn lũ chuột giẫy dụa quằn quại gốm mỹ nghệ dưới ngọn lửa lem lém bốc mùi khét lẹt – Chúng mày phải chết nhục nhã, loài sâu bọ !. Xử tội xong lũ chuột to, thằng Nghĩa lại bắt lũ chuột con cho vào cóng bơ treo lên ngọn lửa.

Những con chuột mắt lồi ra, da căng mọng sùi ra gốm mỹ nghệ những giọt mỡ xèo xèo. Nghĩa cười khoái chí nhìn cái Hạnh khiếp sợ. Nhìn lũ chuột con quằn quại vì nóng, Hạnh xô lại đạp tung cái cóng bơ văng ra khỏi ngọn lửa rồi ngồi bệt xuống đất gốm mỹ nghệ khóc thút thít. khi anh Hà,

Anh Hiệp và Nghĩa hành hình, mổ bụng, lột da Hạnh càng hoảng sợ làng gốm bát tràng những con vật.Anh Hà anh Hiệp của Hạnh về, mang thêm những tù binh mới, đó là những chú rắn nước, những con cóc cụ.

– Hạnh hét lên – Ấy ! Đừng làng gốm bát tràng làm thế. “Con cóc là cậu ông trời đấy !”.

– cậu ông trời mà phải chui lủi ở đây à ? Mày ngu lắm,

– Em bảo thật đấy. Hạnh mua ngay sứ bát tràng đường cái, chính cụ Nghiên nói “Con cóc là cậu ông trời, ai mà đánh nó thì trời đánh cho”. Nó chợt sững lại khi nhìn thấy chú Văn Triệu.

– Cháu có phải sứ bát tràng con mẹ Nhân ?

– Vâng ạ !

– Hai anh của cháu đâu ?

Hà mạnh dạn dẫn Hiệp đến làng gốm Bát Tràng

Hạnh dẫn chú, Nguyễn Văn Triệu tần ngần nhìn ba đứa trẻ đang say sưa xử tử sứ bát tràng những con vật Văn Triệu tới vườn đậu. Nguyễn Văn Triệu nhận ra hai đứa trẻ sinh đôi, thằng Hà thằng Hiệp đều giống bố nó như đúc của chị Nhân.

– Chú có phải ở chỗ bố sứ bát tràng cháu về hả ?

Hà mạnh dạn dẫn Hiệp đến làng gốm Bát Tràng

– Chú Văn Triệu nói bát sứ trắng bát tràng – Ừ !.

– Bố cháu bao giờ về hả chú ?

– Cả bốn đứa trẻ theo chú Văn Triệu xem thêm bát sứ trắng bát tràng về làng.- Không ! Bố cháu chưa thể về được  . Nguyễn Văn Triệu bế xốc bé Hạnh lên: Thằng Hà thằng Hiệp nghe tiếng mẹ khóc, nó chạy bổ về nhà

– Chú chẳng giấu cháu nữa- Bố đã hy sinh ngoài mặt trận – Văn Triệu nói – Bé Hạnh bỗng tu lên khóc. Trong nhà ngoài sân người ra vào nườm nượp. Mẹ nó ôm chầm bát sứ trắng bát tràng lấy nó khóc: “Con ơi, bố chết rồi”. Chú Văn Triệu bế nó về đến nhà, nó thấy mẹ và cả hai anh của nó đang khóc vật vã.

Nằm mãi chị cũng phải gượng dậy đi bát sứ trắng bát tràng lại xem xét nhà cửa. Con Hạnh chị đã cho nó ra đình Đông ở hẳn với chú Văn Triệu, hai thằng con sinh đôi của chị chắc gì chúng hỏi han đến lợn gà.Con lợn nằm chũi trong đống rác ở góc chuồng, chị lại ngỡ nó cũng chết ngoẻo rồi.Chị Nhân thấy mình như đang bát sứ trắng bát tràng ở một thế giới khác

Leave a Reply